Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

HIỆP ĐỊNH PARIS VÀ NGỤY QUYỀN SÀI GÒN


LÃO NÔNG TÔI KHINH NHỮNG NGƯỜI LẤY HIỆP ĐỊNH PARIS 1973 (xin phép viết tắt là HĐ PR1973) ĐỂ LÀM CỚ ỦNG HỘ PHONG TRÀO CHÍNH DANH CHO NGỤY QUYỀN SÀI GÒN

Tôi từng khẳng định: Ai, bất kỳ ai lấy HĐ PR1973 để ngụy biện cho sự tồn tại của cái gọi là "chính quyền VNCH là hiển nhiên" là những kẻ ko có não. Bài này tôi sẽ chứng minh điều đó.

"Ai" mà tôi muốn nói đến đây là rất nhiều người, đủ các thành phần, từ phó giáo sư, tiến sỹ, nhà sử học đến một số người ủng hộ cho bộ sử VN 15 tập và bộ quốc sử đang trong giai đoạn chuẩn bị chào đời đã và đang làm cái việc vô trí, vô tâm, vô phúc là thay thuật ngữ ngụy quyền bằng "chính quyền VNCH". Một trong rất nhiều căn cứ vô lý mà họ đưa ra là "ngay từ năm 1973, HĐ PR được ký kết đã chứng minh VNCH là một chính quyền", rồi họ trưng ra cái trang cuối có chứ ký của vnch bên cạnh 3 chữ ký của đại diện VNDCCH, Hoa Kỳ và CP LT CHMNVN.

Cái vật chứng này và lý lẽ này chỉ chứng minh 1 điều: những người to mồm, dương dương tự đắc đưa ra căn cứ xem như bảo vật trấn quốc cho cái gọi "chính quyền VNCH", “VNCH là một quốc gia” là những người không có não hay não rỗng mà thôi.

HĐ PR1973 có ý nghĩa gì với ngụy quyền SG không? Xin thưa là không. Trái lại còn minh chứng sâu sắc cho cái nghề tay sai, bù nhìn, bán nước của ngụy quyền SG cơ đấy.

Trước hết, chúng ta hãy tự hỏi rằng Mỹ có muốn ký HĐ PR1973 không? Chắc chắn là không. Một kẻ đi xâm lược như Mỹ mà lại chủ động muốn ký HĐ chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình cho toàn cõi VN ư? Hão! Vậy ngụy quyền SG có muốn tham gia ký HĐ PR 1973 ko? Càng không! Những kẻ đứng đầu một chế độ bán nước rước giặc vào xâm lược đất nước, chia đôi Tổ quốc, để được làm kiếp tay sai, bù nhìn rồi hưởng lợi lộc từ chiến tranh, từ những đồng đô la của Mỹ lại muốn ký một HĐ chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình cho chính đất nước mà chúng đã bán cho Mỹ để hưởng lợi ư? Hão!

Vậy hỏi tiếp rằng tại sao Mỹ phải đặt bút ký HĐ? Vâng, chính Nhân dân Việt Nam, chính quyền VNDCCH và Quân giải phóng buộc Mỹ phải ký. Và, tại sao lại có chữ ký của ngụy quyền SG trong trang cuối của HĐ? Vâng, chính bố Mỹ bắt chúng phải ký. Chứ ngụy quyền SG không có một chút trọng lượng gì trong HĐ cả, càng không phải là một thực thể chính trị tham gia đàm phán và chi phối đến quá trình ra đời của HĐ. Tuyệt đối không!

Ngay từ những ngày đầu của cuộc chiến tranh, Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng ta và Nhân dân ta xác định rõ ràng là tiến hành cuộc chiến tranh chống Mỹ xâm lược, giải phóng dân tộc, chứ không phải cuộc chiến tranh chống ngụy quân, ngụy quyền SG, thống nhất đất nước. Mỹ cút thì ngụy tất nhào. Thắng lợi trên chiến trường bắt nguồn từ nhiều yếu tố, song việc xác định đúng ý nghĩa, mục đích, mục tiêu, đối tượng tiến hành chiến tranh chống quân xâm lược Mỹ là yếu tố cực kỳ chính xác, quan trọng, có ý nghĩa quyết định xuyên suốt chi phối đến thắng lợi của dân tộc Việt Nam trong cuộc chiến đó. Thắng lợi trên chiến trường đã buộc Mỹ ngồi vào bàn đàm phán chứ VNCDCH không cần bắt bọn ngụy quyền SG ngồi vào bàn đàm phán. Nếu buộc ngụy quyền SG ngồi vào bàn đàm phán thì tính chất của cuộc chiến sẽ mang tính chất khác, đó là nội chiến và HĐ sẽ mang tính chất khác là HĐ đình chiến về cuộc nội chiến. Thực tế lịch sử quá trình ra đời của HĐ đã chứng minh điều đó.

Trước 1972, các cuộc đàm phán gồm 4 bên. Nhưng Chiến dịch Mậu Thân 1968 và đặc biệt khi quân và dân Việt Nam làm gỏi xong bầy B52 trên bầu trời miền Bắc năm 1972 thì Mỹ ko còn lựa chọn khác là phải tự nguyện ngồi vào bàn đàm phán chấm dứt chiến tranh với VN. Trên thực tế là chỉ VNDCCH đàm phán với Hoa Kỳ. Chiến thuật vừa đánh vừa đàm và triển khai mặt trận ngoại giao rất bản lĩnh và đầy trí tuệ đã tạo ra thế chủ động của VNDCCH. Đàm phán với ai, nội dung đàm phán là gì thì đều do người nắm thế chủ động quyết định chứ Mỹ chỉ được phép ra điều kiện trong thế cửa dưới. Còn VNCH không phải là đối tượng được tham gia đàm phán mà chỉ là một bên liên quan đến cuộc chiến, phải thực thi nội dung HĐ nếu HĐ được thông qua và ký kết.

Đàm phán HĐ PR1973 là quá trình diễn ra giữa Nhà nước VNDCCH với Hoa Kỳ, chỉ hai chủ thể đó thôi. Từ 02/01 đến 14/01/1973 giữa đã có 23 cuộc mật đàm giữa VNDCCH với Hoa Kỳ (không có VNCH tham gia). Ngày 23-1-1973, Henry Kissinger nhận được chỉ thị của Nixon chấp nhận ký Hiệp định Paris VÔ ĐIỀU KIỆN. Cùng ngày, cuộc mật đàm cuối cùng giữa hai trưởng phái đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Hoa Kỳ diễn ra. Tại cuộc mật đàm thứ 24 này, các thủ tục về thể thức ký, nội dung Hiệp định được thống nhất, đồng thời hai bên xác định ngày 27-01-1973 sẽ là ngày ký chính thức Hiệp định Paris giữa bốn bên. Cuối cùng đại diện phía Việt Nam, cố vấn Lê Đức Thọ và đại diện Hoa Kỳ, Henry Kissinger đã cùng ký tắt vào bản văn Hiệp định. VỀ MẶT LOGIC, thì nội dung ký tắt giữa đại diện phía Việt Nam, cố vấn Lê Đức Thọ và đại diện Hoa Kỳ, Henry Kissinger đã cùng ký tắt vào bản văn Hiệp định là chốt nội dung và ý chí của mỗi bên cho HĐ PR1973, còn phiên ký 4 bên ngày 27/1/1973 chỉ là hình thức nữa mà thôi.

Trong thời gian đó, từ ngày 5 đến 11/01/1973, Nixon đã gửi 8 bức điện mật yêu cầu Nguyễn Văn Thiệu cử người đi Paris chuẩn bị ký Hiệp định. Hãy nhớ là Mỹ yêu cầu VNCH phải tham gia ký nhé. Vì biết tính phản trắc của đứa con do Mỹ dựng lên nên trong các bức điện đó, Nixon bảo đảm với Nguyễn Văn Thiệu rằng Hoa Kỳ đơn phương công nhận “chính quyển Sài Gòn” là “chính phủ hợp pháp duy nhất” ở miền Nam Việt Nam. Nhưng Nixon cũng nói rõ sự đảm bảo này không thể ghi vào Hiệp định (vì VNDCCH ko đồng ý điều đó). Để chứng tỏ sự bảo đảm này, Nixon tiếp tục duy trì hành động ném bom miền Bắc Việt Nam cho đến ngày 16-1-1973 - hai ngày trước khi diễn ra phiên họp cuối cùng của Hội nghị Paris về Việt Nam.

Có một câu hỏi rất hay ở đây là tại sao Mỹ ép buộc VNCH phải tham gia ký kết HĐ? Đơn giản thôi, nhìn vào chiều hướng của cuộc chiến và mục đích đàm phán đi đến ký kết HĐ của Mỹ thì thấy, Mỹ muốn rút quân an toàn và rút trong thể diện được bảo đảm, không chỉ VNDCCH bảo đảm cho Mỹ điều đó mà Mỹ cũng không muốn VNCH cản trở điều đó (vì có thể chó cùng đường quay lại cắn chủ). Vì vậy Mỹ phải ép buộc VNCH phải tham gia ký HĐ như là một bên liên quan để bắt buộc VNCH phải chấp hành nội dung HĐ. Đến đây, ta đã hiểu là chữ ký của VNCH trong HĐ chỉ là với tư cách một bên liên quan chứ không thể là một bên có tư cách như một nhà nước hay một quốc gia quan trọng của Hiệp định.

Và, tại sao Nhà nước VNDCCH đồng ý với Mỹ cho phép VNCH tham gia ký Hiệp định? Đây mới là trí tuệ của các nhà ngoại giao của nhà nước VNDCCH đấy. Nhìn tổng quan vào quá trình đàm phám và thực tế trên chiến trường thì chúng ta đều nhận ra: các nhà lãnh đạo đại diện cho nhà nước VNDCCH đều nhìn thấy hai vấn đề: (1) Cho VNCH tham gia ký là một biện pháp chính trị để hỗ trợ cho quân Mỹ rút quân cho nhanh để đạt mục đích cao nhất của chúng ta là Mỹ phải cút - tức là buộc Mỹ phải rút quân khỏi bờ cõi Việt Nam, nên VNDCCH chấp nhận điều kiện cho VNCH ký vào HĐ, cũng không chết ai. (2) quan trọng hơn, chính chúng ta biết rằng ngụy quyền là một chế độ lưu manh, phản trắc, chắc chắn chúng sẽ giãy dụa trước khi chết, tức là chúng không đồng ý ngưng chiến. Vậy VNDCCH sẽ gián tiếp đồng ý với Mỹ bắt chúng phải ký HĐ, sau khi Mỹ cút, chúng sẽ vi phạm Hiệp định thì ta đánh cho chúng nhào luôn để thống nhất đất nước, đến lúc đó thì Mỹ, LHQ hay Ủy ban Kiểm soát và Giám sát quốc tế về thực thi HĐ không có lý do lên án VNDCCH và Quân giải phóng. Và trong thực tế từ 1973 đến 1975 đã chứng minh điều đó.

Nội dung của HĐ PR1973 đã chứng minh rõ nhất, sống động nhất cho vấn đề này. Toàn văn hiệp định (không tính phần chữ ký) có 4.350 từ với 9 chương, 23 điều thì không có lấy một từ viết về cái gọi là “chính quyền VNCH”, hay “quốc gia VNCH” chỉ viết đúng 01 lần duy nhất cụm từ “Việt Nam Cộng hòa” trong khoản a, Điều 3 rằng: Các lực lượng của Hoa Kỳ và của các nước ngoài khác đồng minh của Hoa Kỳ và của Việt Nam Cộng hòa sẽ ở nguyên vị trí của mình trong lúc chờ đợi thực hiện kế hoạch rút quân. Duy nhất viết 1 lần đó để làm gì? Để buộc lực lượng quân sự của VNCH phải ở nguyên vị trí cho Mỹ rút quân! Còn toàn bộ nội dung của HĐ chỉ nói đến hai chủ thể chính của HĐ là giữa Nhà nước VNDCCH và Hoa Kỳ, xin trích một số điều như sau:

01- Điều 2, Chương II viết: “Một cuộc ngưng bắn sẽ được thực hiện trên khắp miên Nam Việt Nam kể từ hai mươi bốn giờ (giờ GMT) ngày hai mươi bảy tháng Giêng năm một nghìn chín trăm bảy mươi ba.
Cùng ngày giờ nói trên, Hoa Kỳ sẽ chấm dứt mọi hoạt động quân sự của Hoa Kỳ chống lãnh thổ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bằng mọi lực lượng trên bộ, trên không, trên biển bất cứ từ đâu tới, và sẽ chấm dứt việc thả mìn tại vùng biển, các cảng và sông ngòi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa”.

=> Xin thưa là Hiệp định bắt buộc Hoa Kỳ phải chấm dứt mọi hoạt động quân sự của Hoa Kỳ chống lãnh thổ nước Việt Nam Dân chủ Cộng, chứ không phải là lãnh thổ của “quốc gia VNCH” nhé!

02 - Chương IV là nói về “VIỆC THỰC HIỆN QUYỂN TỰ QUYẾT CỦA NHÂN DÂN MIẾN NAM VIỆT NAM”. 
=> Xin thưa là “Nhân dân miền Nam” chứ không phải là quyền tự quyết của VNCH nhé. Và thực tế Nhân dân miền Nam đã tự quyết như thế nào thì đã rõ cả rồi.

03- Điều 21, Chương VIII về “QUAN HỆ GIỮA HOA KỲ VÀ VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA” xác định rất rõ: Hoa Kỳ mong rằng Hiệp định này sẽ mang lại một thời kỳ hòa giải với Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cũng như với tất cả các dân tộc ở Đông Dương. Theo chính sách truyền thống của mình, Hoa Kỳ sẽ đóng góp vào việc hàn gắn vết thương chiến tranh và công cuộc xây dựng sau chiến tranh ở Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và toàn Đông Dương.

Cũng tại Điều 23, Chương VIII xác định: Việc chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ô Việt Nam và việc thực hiện triệt để Hiệp định này sẽ tạo điều kiện thiết lập quan hệ mới, bình đẳng và cùng có lợi giữa Hoa Kỳ và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền của nhau và không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau. Đồng thời, những việc đó sẽ bảo đảm hòa bình vững chắc ở Việt Nam và góp phần giữ gìn hòa bình lâu dài ở Đông Dương và Đông Nam Á.

=> Xin thưa là rõ rồi nhé: sau chiến tranh là xây dựng mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và nhà nước VNDCCH. Và tất nhiên Mỹ cũng biết, sau khi Mỹ rút quân thì VNCH sẽ biến mất.

Lời cuối: Toàn văn HĐ PR1973 đã rõ như ban ngày, nên những ai dù là giáo sư hay phó giáo sư như ông Nguyễn Mạnh Hà hay ông Phạm Đức Bảo nói “VNCH là một chính quyền và đủ yếu tố là một quốc gia vì ngày 27/01/1973 chúng ta đã ký HĐ PR với chính quyền VNCH nên ta không thể gọi VNCH là ngụy được” và họ đều tự đắc mình là nhà nghiên cứu lịch sử, nhà khoa học, nhà luật học nhưng thật ra là những kẻ không có não; và những người ủng hộ bỏ chữ ngụy mà lấy cái trang cuối của Hiệp định có 4 chữ ký để chứng minh VNCH là một chính quyền, là một quốc gia càng không có não.

Còn ông Phạm Đức Bảo (clip) tuyên bố những người như chúng tôi hay các tướng lĩnh là “chống lại chủ trương bỏ chữ ngụy của Đảng, Nhà nước” là kiểu giọng mất dạy, bố láo của những kẻ không não.

Ai phản biện thì cứ tự nhiên!



Thứ Hai, 7 tháng 1, 2019

SỰ LỰA CHỌN CỦA THẾ HỆ!


Lê Thanh Minh
Con người sinh ra và lớn lên, hỏi có ai không muốn được sống trong hòa bình, được cười, nói, hít thở bầu không khí trong lành, bình yên, ai không muốn được ăn ngon, mặc đẹp, sống sung túc, đầy đủ. Thế hệ nào cũng muốn điều đó. Song, sinh mệnh của cá nhân, của thế hệ phải gắn liền với sinh mệnh của quốc gia, dân tộc, đất nước.

SINH MỆNH CỦA CÁ NHÂN GẮN LIỀN VỚI SINH MỆNH CỦA ĐẤT NƯỚC
Đất nước có chiến tranh, từng cá nhân, mỗi thế hệ phải đối mặt với sinh tử.
Đất nước đói nghèo, từng cá nhân, mỗi thế hệ phải sống trong thiếu thốn, đói đói rét.
Đất nước hòa bình, mỗi cá nhân, thế hệ đều được sống trong yên bình, tươi vui, hạnh phúc.
Đất nước giàu mạnh, mỗi cá nhân, thế hệ đều được hưởng cuộc sống ấm no, đủ đầy về vật chất và tinh thần.

LỰA CHỌN CỦA CÁ NHÂN
Đất nước có chiến tranh hoặc nguy cơ xảy ra chiến tranh, cá nhân có quyền lựa chọn. Hoặc cùng đất nước đối đầu với chiến tranh, chiến đấu cùng đất nước để tìm kiếm hòa bình! Hoặc trốn chạy chiến tranh, ngoảnh lưng với dân tộc, bỏ mặc thời cuộc, bỏ nước  ra đi để giữ lấy an thân!
Đất nước đói nghèo, lạc hậu, cá nhân cũng có quyền lựa chọn. Hoặc cùng đất nước đối mặt với khó khăn, vượt qua gian lao, vất vả để tiến lên giàu mạnh! Hoặc trốn chạy, ngoảnh mặt với dân tộc, bỏ mặc Tổ quốc, vượt biên, vượt biển tìm miền đất hứa giàu sang, phú quý nơi đất khách!

CHA ÔNG TA ĐÃ LỰA CHỌN
Đất nước Việt Nam, thời gian chiến tranh nhiều hơn thời gian hòa bình. Để có được hòa bình như hôm nay đều nhờ vào sự lựa chọn của các thế hệ đi trước. Đất nước bị xâm lăng, họ đã hòa mình vào đất mẹ, ghé vai gánh vác giang sơn, không tiếc máu xương, cống hiến trọn vẹn trí tuệ, tinh thần cho Tổ quốc, đánh đuổi bè lũ bán nước và cướp nước, giành lấy độc lập, giành lấy tự do, giành lấy hòa bình, dù họ không được hưởng nhưng họ trao lại cho thế hệ sau. Họ đã lựa chọn. Họ sẵn sàng chết, họ chết cho Tổ quốc được sống, cho chúng ta được sống!
Đất nước thời gian gian khó, nghèo nàn, lạc hậu bủa vây, cơm độn sắn khoai, thậm chí cháo bẹ, rau măng qua bữa. Song, cha ông ta đã lựa chọn để đất nước có được ấm no như ngày hôm nay. Họ hòa mình vào đất nước, họ đã vật lộn với đói khổ, chấp nhận cuộc sống rau - cháu - khoai - ngô và hăng say lao động, giọt mồ hôi ướt đẫm bờ ruộng, công trường, nhà máy, họ đã cùng đất nước vươn mình đứng lên, từng bước một, từng ngày một, để đất nước có được như ngày hôm nay!

VÀ… CHÚNG TA LỰA CHỌN!
Thế hệ chúng tôi, chúng ta là 8x trở về sau, cất tiếng khóc chào đời thì bầu trời Tổ quốc đã im tiếng súng, chúng ta sống trong hòa bình, hưởng thụ thành quả chiến đấu, lao động của thế hệ trước để lại. Hòa bình do cha ông giành lấy nhưng họ có được hưởng không? Ấm no do cha mẹ lập nên nhưng họ có hưởng không? Thế hệ sinh ra những năm 79, 80 như tôi vẫn còn nhớ như in: Cha mẹ chúng ta vừa bước ra khỏi các cuộc chiến tranh, họ lao động cần cù để cho con cái họ dù thiếu ăn nhưng không được đói, dù áo rách nhưng không bị rét. Còn chúng ta vẫn cười, vẫn nói vô tư, trong trẻo, vẫn ngày ngày hít thở bầu không khí bình yên để lớn lên.
Tôi - cá nhân - công dân của Tổ quốc, tôi có lựa chọn của tôi!
Bạn - cá nhân - công dân của Tổ quốc, bạn có lựa chọn của bạn!
Bạn và tôi lựa chọn chính là là thế hệ của chúng ta lựa chọn. Dù chúng ta lựa chọn cách nghĩ, cách làm như thế nào, hành động như thế nào thì cũng phải luôn nhớ: Không được tách rời sinh mệnh của chúng ta với sinh mệnh của đất nước.
Bạn hãy nói cho con cháu của chúng ta biết lựa chọn của bạn là gì…………?
Lưa chọn bước vào cuộc chiến

Lựa chọn đương đầu với gian khổ, chung ta kiến thiết đất nước

Lựa chọn quay lưng với Tổ quốc, bỏ nước ra đi tìm miền đất hứa




Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019


40 NĂM CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI TÂY NAM CỦA TỔ QUỐC VÀ LÀM NGHĨA VỤ QUỐC TẾ Ở CAMPUCHIA

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Chúng ta phải bước vào chiến tranh vì sự sinh tồn của nhân dân mình

Dù là cuộc chiến tranh với đội quân Khmer Đỏ, chúng ta cũng hiểu rằng bản chất của cuộc chiến này là Việt Nam phải đối đầu với sự thỏa hiệp của các nước lớn, thậm chí là phải chống lại một luồng áp lực quốc tế cực kỳ lớn. Trong tình cảnh đó, cuộc chiến này vô cùng khó khăn và không hề mong muốn...

Chiến tranh Biên giới Tây Nam: Kẻ thù buộc ta ôm cây súng!
Đúng 40 năm trước, những ngày cuối năm 1978, những người lính tình nguyện Việt Nam bắt đầu cuộc chiến đấu giúp đỡ nhân dân Campuchia lật đổ chế độ diệt chủng Polpot - Khmer Đỏ Ngày 07/01/1979, thủ đô PhnomPenh được giải phóng, đánh dấu ngày tàn của chế độ Khmer Đỏ 
Nhân kỷ niệm 40 năm ngày chiến thắng Polpot, giải phóng thủ đô PhnomPenh và đất nước Campuchia khỏi thảm họa diệt chủng, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng.

Bước vào chiến tranh luôn là một sự kiện trọng đại, là một quyết định vô cùng khó khăn của bất cứ quốc gia nào. Xin Thượng tướng chia sẻ thêm về bối cảnh và những khó khăn mà Việt Nam phải đối mặt khi quyết định tiến hành cuộc chiến này.
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Sau 40 năm, khi nhìn lại cuộc chiến này, có thể thấy các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quân đội ta khi đó đã phải đối mặt với những câu hỏi cực kỳ khó. Chúng ta vừa bước ra khỏi một cuộc chiến tranh, chưa kịp có thời gian để xây dựng đất nước. Đất nước lúc đó quá nghèo, nhân dân thì quá muốn sum họp, thương binh còn chưa kịp điều trị… Cái mà chúng ta cần lúc đó là hòa bình và hàn gắn vết thương chiến tranh; chăm lo cho cuộc sống của cả một dân tộc vừa trải qua 2 cuộc chiến tranh kéo dài 30 năm. Nếu phải thêm một cuộc chiến nữa thì quá nặng nề.
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh - Thứ trưởng Bộ Quốc phòng.
Bên cạnh đó, dù là cuộc chiến tranh với đội quân Khmer Đỏ, chúng ta cũng hiểu rằng bản chất của cuộc chiến này là Việt Nam phải đối đầu với sự thỏa hiệp của các nước lớn, thậm chí là phải chống lại một luồng áp lực quốc tế cực kỳ lớn. Trong tình cảnh đó, cuộc chiến này vô cùng khó khăn và không hề mong muốn nhưng cũng không thể tránh.
Chính vì vậy, chúng ta đã phải rất thận trọng khi ra quyết định cuối cùng. Chúng ta buộc phải bước vào chiến tranh vì sự sinh tồn của chính nhân dân mình, vì sự sống còn của miền Tây Nam đất nước và để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia trước tuyên bố rất ngạo mạn của Polpot là “ở đâu có cây thốt nốt, ở đó là đất Campuchia”.
Rõ ràng, đây là một cuộc chiến tranh có ý nghĩa vô cùng quan trọng nhưng có vẻ như nó ít được “quan tâm” hay nhắc đến hơn so với các cuộc chiến khác, ví dụ như kháng chiến chống thực dân Pháp, chống đế quốc Mỹ. Phải chăng có điều gì nhạy cảm? Thượng tướng nhận xét điều này như thế nào?
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Tôi thấy không đúng như vậy. Trong nhân dân, trong quân đội... không ai quên cuộc chiến ấy, không ai không tự hào về chiến thắng ấy, và cũng không ai không đau xót trước mất mát, hy sinh của bộ đội, của nhân dân mình trong những năm tháng ấy.  
Chúng ta cũng không thể quên những hình ảnh kinh hoàng chưa từng có trong lịch sử nhân loại - hậu quả của chế độ diệt chủng Khmer Đỏ để lại. Năm nay Việt Nam sẽ có nhiều hoạt động kỷ niệm, đặc biệt là ở các tỉnh Nam Bộ. Nhưng không chỉ làm lễ kỷ niệm chiến thắng mà chúng ta cần nói đậm hơn nữa về những khó khăn của Đảng và Nhà nước ta khi ra quyết định tiến hành cuộc chiến ấy.
Chúng ta đã chuẩn bị chín đến như thế nào, chúng ta đã “nhịn” đến như thế nào để giữ nền hòa bình. Và cũng cần nói rõ hơn những hi sinh, mất mát mà Quân đội, nhân dân ta phải chịu đựng. Chúng ta không chỉ hy sinh bộ đội ở chiến trường mà Việt Nam còn phải hy sinh cả một giai đoạn phát triển của dân tộc. Chúng ta đã mất 10 năm không phát triển, bị bao vây cấm vận, sức ép trăm bề, cuộc sống của nhân dân, của cán bộ, chiến sỹ vô cùng khó khăn - mà không có bất cứ lời kêu ca nào.
Sau 40 năm, nhìn lại, đánh giá thành công của Việt Nam trong cuộc chiến ở Campuchia là gì, thưa Thượng tướng?
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam cũng như của các dân tộc yêu chuộng hòa bình trên thế giới, khi buộc phải tiến hành chiến tranh, thì mục đích cao nhất là loại trừ nguy cơ chiến tranh, giành hòa bình và kiến tạo nền hòa bình lâu dài, bền vững để phát triển đất nước.
Trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và ở Campuchia năm 1979, chúng ta thực hiện 3 nhiệm vụ chiến lược để chống xâm lược và giúp nhân dân Campuchia.
Trước hết, chúng ta đánh lại bọn xâm lược, bảo vệ biên cương, bờ cõi, bảo vệ tính mạng, tài sản, cuộc sống bình yên của nhân dân ta; không để cho nguy cơ xâm lược tái diễn.
Thứ hai chúng ta giúp cách mạng, nhân dân Campuchia lật đổ chế độ diệt chủng.
Thứ ba, để bảo vệ thành quả của chiến thắng, thành quả của cách mạng Campuchia, chúng ta giúp Bạn trưởng thành, vững mạnh nhằm giữ được hòa bình, ổn định để phát triển; đặc biệt là ngăn chặn không cho chế độ diệt chủng quay trở lại, gây nội chiến ở Campuchia.
Và kết cục là xây dựng được một nước Campuchia láng giềng độc lập, tự chủ, hòa bình, phát triển và quan hệ hữu nghị với Việt Nam và các nước khác trong khu vực và trên thế giới.
Với cách nhìn như vậy, chúng ta quay trở lại lịch sử để khẳng định giá trị của thành công. Chiến dịch quân sự của chúng ta năm 1979 đã giải quyết được nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng nhất là quét sạch bọn xâm lược khỏi bờ cõi, phá tan lực lượng phản động, giải phóng đất nước Campuchia, tạo thế để Mặt trận Đoàn kết dân tộc cứu nước Campuchia nắm chính quyền, thành lập Hội đồng Nhân dân cách mạng Campuchia, đại diện chân chính và hợp pháp duy nhất của nhân dân Campuchia.
Thứ hai, lực lượng cách mạng đã thiết lập được chính quyền ở Campuchia, nhưng Khmer Đỏ vẫn còn, nghĩa là vẫn tồn tại nguy cơ chiến tranh. Chúng ta cần phải tiếp tục giúp Bạn truy quét tàn quân Khmer Đỏ, xây dựng hệ thống chính quyền, xây dựng Đảng nhân dân Campuchia, khôi phục kinh tế-xã hội từ “cánh đồng chết”. Hay nói khái quát, là giúp hồi sinh cả một đất nước, một dân tộc từ bờ vực diệt vong.
Thứ ba, tình hình Campuchia lúc đó không đơn giản; lực lượng Khmer Đỏ vẫn được sự yểm trợ của một số nước lớn và các nước chư hầu của họ. Khmer Đỏ vẫn giữ ghế ở Liên Hợp quốc. Thế giới chưa thừa nhận tính bất hợp pháp, tội ác diệt chủng của chế độ Khmer Đỏ. Lực lượng này vẫn tồn tại như một thực thể chính trị, quân sự, tạo ra thế 2 vùng 2 lực lượng ở Campuchia. Sau những năm 1980, dưới sự thỏa hiệp của các nước lớn, họ lập ra chính phủ 3 phái gồm thành phần tay sai của các nước lớn, thỏa hiệp với nhau để chống chính quyền cách mạng, Campuchia, chống Việt Nam.
Trong bối cảnh đó, chúng ta đã giúp Bạn giành thắng lợi ở chiến trường, đảm bảo việc tất cả các bên phải đi đến thỏa hiệp, chấm dứt chiến tranh, tìm kiếm hòa bình. Tất cả các nước khác cũng phải cam kết như vậy. Cuối cùng, Hiệp định Paris về vấn đề Campuchia được ký kết. Khi đó, chúng ta hoàn thành việc rút quân tình nguyện về nước. Như vậy, chúng ta đã giúp bạn tạo dựng nền tảng để giữ vững hòa bình, xây dựng, phát triển đất nước.
Những người lính tình nguyện Việt Nam tại Campuchia. (Ảnh: Corbis)
Tuy nhiên, thế vẫn chưa đủ. Sau khi rút quân tình nguyện về nước, chúng ta vẫn tiếp tục giúp Bạn bằng các biện pháp chính trị, kinh tế, ngoại giao, trên cơ sở luật pháp quốc tế, với tư cách 2 quốc gia độc lập, với truyền thống láng giềng đoàn kết, gắn bó lâu đời.
Hãy nhớ về thời điểm năm 1993, khi Campuchia tổ chức bầu cử, Đảng Nhân dân Campuchia (CPP) đã thất bại. Các phái khác trong đó có Khmer đỏ, tham gia chính quyền, Campuchia một lần nữa sa vào hiểm họa nội chiến, cách mạng Campuchia gặp khó khăn. Từ năm 1993-1998, Đảng Nhân dân Campuchia với sự ủng hộ, giúp đỡ của Việt Nam, đã tiến hành đấu tranh nghị trường, pháp lý, chính trị, kinh tế, ngoại giao kết hợp đấu tranh quân sự. Đến năm 1998, Đảng Nhân dân CPC thắng cử. Chỉ 1 năm sau, chính phủ Campuchia do Đảng Nhân dân Campuchia (CPP) lãnh đạo, trực tiếp là Thủ tướng Hun Sen đã giải giáp thành công Khmer Đỏ bằng biện pháp chính trị, kinh tế, xã hội, thực hiện hòa giải dân tộc; thực sự xóa sổ lực lượng Khmer Đỏ - với tư cách 1 tổ chức chính trị, quân sự, được nước ngoài giúp đỡ, mà không phải tiến hành bất cứ một chiến dịch quân sự nào.
Từ đó đến nay, quan hệ Việt Nam - Campuchia về cơ bản mà nói là hết sức tốt đẹp và tính chất quan trọng nhất của mối quan hệ hai nước là độc lập, tự chủ, giúp đỡ, ủng hộ lẫn nhau. Những vấn đề còn tồn tại như người Việt làm ăn, sinh sống ở Campuchia, phân định đường biên giới..., từng bước được giải quyết một cách tích cực, ngày càng tốt hơn.
Vậy là, những giọt máu của những người lính tình nguyện Việt Nam đã đổ ở Campuchia từ những năm 1979, đến 20 năm sau, mới đạt được kết quả trọn vẹn. Và 40 năm sau, được cộng đồng quốc tế chính thức công nhận thông qua việc xét xử Khmer Đỏ Tòa án quốc tế tuyên chế độ Khmer Đỏ, bè lũ Pôn Pót, Iêng xary, Tà Mốc, Nuôn chea…phạm tội ác diệt chủng, cũng có nghĩa là công khai công nhận thắng lợi, tính chính nghĩa của Việt Nam trong cuộc chiến tranh giúp đỡ nhân dân Campuchia. Như vậy, đó thắng lợi là vô cùng to lớn của nhân dân Campuchia, của Việt Nam và cho hòa bình, ổn định của khu vực. 
Cũng cần nhắc thêm rằng, thời kỳ đó, tất cả các cuộc chiến tranh mà một nước đưa quân vào một nước khác đều thất bại. Tất cả đều không giữ được chế độ, tất cả đều gây mất ổn định và chìm sâu vào nội chiến. Duy nhất chỉ có Campuchia là giữ được chính quyền, giữ được sự ổn định, có được hòa bình, giải giáp được Khmer Đỏ và bước ra môi trường quốc tế sau khi được kết nạp vào ASEAN năm 1998 tại Hà Nội. Không có cuộc chiến nào để lại được di sản vĩ đại như những gì Việt Nam mang lại cho Campuchia.
Vào năm 1993, Quốc vương Norodom Sihanouk đã ra tận sân bay Pochentong/Phnom Penh đón Chủ tịch nước Lê Đức Anh sang thăm Campuchia. Hãy nhớ câu nói của Quốc vương khi đó: “Tôi ra tận chân cầu thang đón Ông, Tôi chào mừng Ông với tư cách là người đã dẫn đầu đoàn quân Nhà Phật sang cứu nhân dân Campuchia khỏi nạn diệt chủng và hồi sinh dân tộc chúng tôiChỉ có Việt Nam mới đem lại sự cứu giúp vĩ đại cho nhân dân Campuchia. Chỉ có Việt Nam mới làm được điều đó mà thôi.”

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

THÁI MAI VÀ ĐỒNG BỌN - LŨ LƯU MANH CHÍNH TRỊ THỂ HIỆN TƯ TƯỞNG BÀI TRUNG QUỐC CỰC ĐOAN, NGUY HIỂM



Lê Thanh Minh
Dù bị cộng đồng mạng phản biện, lên tiếng phản đối gay gắt trong suốt thời gian qua, song tên Thai Mai vẫn điên cuồng đăng bài xuyên tạc trên facebook. Mới nhất, ngày 17/12/2018, tên Thái Mai đăng bài với tiêu đề “ĐẠI CỤC???” với lối tư duy cực kỳ phản động, tiếp tục nhắm vào xuyên tạc trắng trợn đối với Quân đội nhân dân Việt Nam.
Trong bài viết trên, hắn nêu ra bài học thứ 4 của Đại hội XII của Đảng là “phải đặt lợi ích quốc gia - dân tộc là trên hết”; và bài học thứ 2 của Đại hội 12 là “lấy Dân làm gốc”, từ đó hắn phê phán Quân đội và công an rằng nhưng lực lượng vũ trang hiện nay từ Quân đội cho đến Công an có xu hướng đè dân ra chửi, người dân luôn sai - Tàu luôn đúng, người dân tự làm tự chịu..... như thế có còn đúng tinh thần "dân là gốc" hay không?. Đồng thời hắn đăng lại lời phát biểu của Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh về việc đấu tranh khôn khéo với Trung Quốc trong vụ Giàn Khoan Hải Dương 981 và cho rằng, “đi vào phân tích kỹ lưỡng, nhất là đường lối ngoại giao Việt Tàu của Hồ Chủ tịch và cố Tổng Bí Thư Lê Duẩn thì có thể thấy rất rõ phát ngôn của Bộ trưởng sai nghiêm trọng”. Và cả bài viết, hắn còn xuyên tạc tư tưởng của Bác Hồ và cố TBT Lê Duẩn về quan hệ ngoại giao với Trung Quốc nhằm kích động mâu thuẫn trong mối quan hệ Việt Nam - TQ hiện tại, cổ súy tư tưởng bài Trung một cách cực đoan, nguy hiểm.
Từ bài viết này và nhiều bài viết khác của tên Thái Mai này, chúng ta thấy rất rõ là hắn đã bẻ cong bản chất, đánh tráo khái niệm, một thuật chống phá của các thế lực thù địch, mục đích nguy hiểm là hắn hướng vào xuyên tạc Quân đội, Công an, kích động chiến tranh, cổ súy tư tưởng dân tộc cực đoan, bài Trung Quốc trong thời điểm quan trọng và nhạy cảm: Kỷ niệm 74 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân VIệt Nam và kỷ niệm 40 năm Ngày chiến thắng của cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc.
Toàn bộ bài viết đã tự bóc trần cái lưu manh chính trị của tên Thái Mai và đồng bọn, tại sao hắn lại điên cuồng xuyên tạc mối quan hệ của Cố Tổng Bí Thư Lê Duẫn với Đại tướng Võ Nguyên Giáp? Tại sao gần những ngày này hắn lại liên tục xuyên tạc bôi nhọ nhằm hạ thấp uy tín của Quân đội? Một lẽ rất đơn giản, hắn muốn mượn những tư tưởng của cố Tổng Bí thư Lê Duẩn trong giai đoạn lịch sử nhạy cảm giữa VN - TQ, từ đó hắn bẻ cong, đánh tráo khái niệm để làm bàn đạp cổ súy, kích động tư tưởng bài Trung Quốc. Hắn bẻ cong, đánh tráo khái niệm tư tưởng, phương pháp cách mạng của đồng chí Lê Duẩn để hòng lợi dụng cố TBT Lê Duẩn như một thủ lĩnh, ngọn cờ để cổ súy “phong trào” chống Trung Quốc trong thời điểm hiện tại. Việc làm này của tên phản động Thái Mai đạt hai mục đích: Xuyên tạc cố Tổng Bí thư Lê Duẩn và kích động mâu thuẫn, hận thù hai nước Việt Nam - Trung Quốc.
Chúng ta biết rằng, Đảng ta, từ Chủ tịch Hồ Chí Minh và cố TBT Lê Duẩn, và đến thế hệ lãnh đạo hiện nay, thì Độc lập - Tự chủ của dân tộc là bất biến, bất kỳ kẻ thù nào (kể cả Pháp - Mỹ hay TQ) nếu xâm lược Việt Nam thì sẽ trở thành kẻ thù của đất nước, chúng ta sẽ tiến hành chiến tranh chống xâm lược là vấn đề tất yếu, song khi đã kết thúc chiến tranh, ứng xử với với các nước đó như thế nào lại là “ứng vạn biến”. Lấy cái “ứng vạn biến” đó để bảo đảm tối đa lợi ích của quốc gia, dân tộc, để bảo vệ cái bất biến là Độc lập - Tự Chủ. Trong lịch sử cách mạng nước ta đã chứng minh, cố TBT Lê Duẩn đã kết hợp nhuần nhuyễn, sáng tạo nguyên tắc “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” của Chủ tịch Hồ Chí Minh để lãnh đạo đất nước trong giai đoạn lịch sử đầy cam go, thử thách của dân tộc. Đó là điều hòa các ông lớn Liên Xô, TQ để tập trung đánh Mỹ - ngụy; là biết kết hợp sức mạnh thời đại và sức mạnh của dân tộc để đánh đuổi quân phản động Polpot Iêng-xa-ri và quân xâm lược TQ vào năm 1979 - 1989; đó là tiến hành công cuộc đổi mới đất nước (có cả đổi mới tư duy về đối ngoại với các nước từng là kẻ thù) để giữ vững hòa bình, ổn định, xây dựng đất nước. Hôm nay, Đảng ta, Quân đội ta cũng kế thừa nguyên tắc, phương pháp cách mạng khoa học của Chủ tịch Hồ Chí Minh, của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và cố TBT Lê Duẩn cùng các tiền bối cách mạng khác. Đặc biệt, quan điểm về đối tác, đối tượng của cách mạng, của Quân đội cũng là sự phát triển biện chứng, khoa học về nguyên tắc, nghệ thuật “dĩ bất biến, ứng vạn biến” của tiền nhân. Hơn nữa, bước ra khỏi lằn ranh cực chẳng đã phải tiến hành chiến tranh thì việc giữ được HÒA BÌNH - ỔN ĐỊNH đề phát triển đất nước, vẫn giữ được độc lập, tự chủ là một nghệ thuật, cũng là mục tiêu nhiều đời nay đã làm và đạt đến.
Trong thực tiễn, bạn bè có thể thay đổi, đối tác có thể thay đổi, mối quan hệ láng giềng có thể thay đổi, đối tượng cũng có thể thay đổi, song đã là “láng giềng” thì là bất biến (trừ phi quả đất nổ tung thì nó sẽ không bất biến). Phải nhận thức đúng thực tế “láng giềng” thì không thể thay đổi được để có “vạn biến” cách ứng xử cho phù hợp, để giữ được ĐẠI CỤC như lãnh đạo Đảng, Nhà nước hay lãnh đạo Bộ Quốc phòng phát ngôn là hoàn toàn chính xác. Vì Độc lập - Tự chủ - Hòa bình - Ổn định là ĐẠI CỤC, cũng là LỢI ÍCH CAO NHẤT của Đất nước, của Nhân dân. Hãy tượng tượng, nếu không khôn khéo xử lý với tất cả các biện pháp chính trị - ngoại giao - pháp lý - đối thoại trong vụ giàn khoan Hải Dương 981 năm 2014, mà cứng rắn, cực đoan, bạo lực và đã nổ ra chiến tranh giữa VN - TQ thì hôm nay bọn lưu manh như Thái Mai và đồng bọn có ngồi cào phím được hay không? Hay đã đu sang Tây, sang Tàu?
Vấn đề thứ hai, tên Thái Mai vẫn điên cuồng chửi rủa LLVT, xuyên tạc bản chất Quân đội và Công an. Hắn vẫn cho rằng: “DÂN LÀ GỐC; nhưng lực lượng vũ trang hiện nay từ Quân đội cho đến Công an có xu hướng đè dân ra chửi, người dân luôn sai - Tàu luôn đúng, người dân tự làm tự chịu..... như thế có còn đúng tinh thần "dân là gốc" hay không?. Tên lưu manh, phản động Thái Mai này và bộ sậu hợp xướng với hắn vẫn không ngoài mục tiêu chia rẽ Quân đội và Công an với nhân dân, hòng dẫn dắt, kích động người nhân dân xa rời Quân đội và Công an. Đây cũng chỉ là một kiểu xuyên tạc rẻ tiền của bọn phản động, song cũng vì còn 4 ngày nữa là kỷ niệm 74 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, tôi cũng nên thông não cho lũ phản động này mấy dòng.
Thái Mai và lũ phản động bầy đàn của hắn quá ngu hoặc quá ảo tưởng. Quân đội hay Công an cũng là một môi trường xã hội thu nhỏ. Đã là một xã hội thu nhỏ thì không tránh khỏi có số ít cá thể có hành vi đi ngược lại hình ảnh, bản chất, truyền thống của xã hội, và những cá thể đó đã và sẽ  bị xử lý nghiêm minh. Nhưng nếu lấy cái hiện tượng đơn lẻ nhào nặn qua thuật bẻ cong bản chất, đánh tráo khái niệm để bôi nhọ, đánh giá bản chất, truyền thống của Quân đội và Công an chỉ là giọng điệu ti tiện, bỉ ổi, đê hèn, vô liêm sĩ mà thôi. Nhóm Thái Mai chúng mày hãy nhìn vào thực tế đang diễn ra trước mắt của chúng mày xem, dù trong thời bình, khi cả xã hội vẫn vui chơi ngày lễ, tết, “đi bão” sau mỗi  một trận bóng đá của Đội tuyển VN chiến thắng, thụ hưởng cuộc sống an nhiên bên gia đình, người thân, bạn bè thì người lính vẫn đứng đầu sóng, ngọn gió ôm súng canh trời, canh biển, canh biên cương của Tổ quốc. Hãy nhìn xem trong những ngày qua, khúc ruột miền Trung dầm mình trong mưa gió thì người chiến sỹ Quân khu 5, chiến sỹ Công an họ làm gì, có phải họ đang chửi Nhân dân?! Khi chúng mày chăn ấm, nệm êm, ngồi trên giường cào phím xuyên tạc Quân đội, thì những người chiến sỹ đóng quân ở phía Tây Bắc của Tổ quốc - nơi có thời tiết có lúc xuống 6, 7 độ C, lạnh buốt, tuyết phủ đang làm gì? Họ đang chửI Nhân dân Sao? Họ đang ôm súng canh giữ máu thịt của Tổ quốc trước anh bạn láng giềng TQ đấy. Tại sao họ làm được những điều đó? Vì họ biết HY SINH! Tại sao họ biết HY SINH cho người khác - trong đó có chúng mày? Vì họ LẤY DÂN LÀM GỐC đấy!
Kết luận: Dù biết rằng nói với bọn có não chứa hắc ín, thạch tín như Thái Mai và đồng bọn là lãng phí thời gian nhưng cũng phải chửi thôi. Vi thêm một người lên tiếng đấu tranh, vạch mặt chúng là thêm một lần chúng đến gần hơn với kiếp ăn cơm miễn phí.  



Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

BÓC TRẦN LUẬN ĐIỆU BỊP BỢM, XUYÊN TẠC CỦA NICK THÁI MAI


Trong những ngày qua, dư luận trên mạng xã hội dấy lên sự bức xúc đối với trang facebook có nick Thái Mai khi trang fb này có nhiều bài viết đi sâu vào việc xuyên tạc mối quan hệ giữa Đại tướng Võ Nguyên Giáp và cố Tổng Bí thư Lê Duẩn, qua đó nhằm tuyệt đối hóa công lao cá nhân cố TBT Lê Duẩn, đồng thời xuyên tạc, bôi xấu sự nghiệp cách mạng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Qua tìm hiểu các bài viết của trang FB Thái Mai thì dễ dàng nhận thấy, mật độ đăng bài xuyên tạc càng ngày càng dày hơn trong thời điểm tháng 12, cũng là thời điểm toàn Đảng, toàn quân, toàn dân hướng đến chào mừng kỷ niệm 74 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, phải chăng đây là sự ngẫu nhiên?
Trong bài viết đăng trên nick Thái Mai vào ngày 05/12, tên Thái Mai dấn thêm một bước cực kỳ xảo xuyệt, nguy hiểm  nhằm vào xuyên tạc hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ trong thời kỳ mới thông qua việc liên hệ mối quan hệ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và cố TBT Lê Duẩn. Và trong phần bình luận, Thái Mai kiêu ngạo rằng: "chờ người cmt chứng minh đang bôi nhọ. Nhưng chờ hoài chẳng thấy?"

Vậy lão đây sẽ bẻ cái lưỡi bịp bợp, bóc trần bản chất lưu manh của tên Thái Mai này.

Toàn bài viết do tên Thái Mai đăng ngày 05/12 có 3.870 từ, dung lượng khoảng 9 trang A4 đánh máy, tư tưởng của bài viết là cực kỳ phản động, cố tình liên hệ vị trí “Anh cả” của Liên Xô đối với hệ thống xã hội chủ nghĩa và sự sụp đổ của Liên Xô để so sánh vị trí “Anh cả” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đối với Quân đội Nhân dân Việt Nam mà nhân dân và cán bộ, chiến sỹ Quân đội ta suy tôn Đại tướng. Từ đó, cố tình liên hệ bài học sai lầm dẫn đến sự sụp đổ của Liên xô để gắn với những sai lầm của Đại tướng (mà thực chất nick Thái Mai cố tình xuyên tạc, gán ghép cho Đại tượng Võ Nguyên Giáp), nguy hiểm hơn, hắn có ý cho rằng những tiêu cực trong đời sống chính trị, tư tưởng hiện nay của cán bộ, chiến sỹ như là một hệ quả tất yếu của Quân đội do “ảnh hưởng” từ Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Trong đoạn hắn viết sau đây cho chúng ta biết tư tưởng cực kỳ phản động của hắn:
----------
Nick Thái Mai viết:
“Chiến tích của Đại tướng rành rành ra đó thì sao có thể phản bác nổi? TUY NHIÊN sau đó thì Đại tướng đã phạm phải vô số sai lầm nghiêm trọng, thoái hóa tư tưởng chính trị, phát sinh vô số vấn đề về nhân cách.... mà hậu quả của nó thì hiện nay không chỉ vẫn còn thấy rõ; mà còn tích lũy thành những nguy cơ làm suy yếu nghiêm trọng sức mạnh của Đảng, của đất nước dân tộc. Nếu không giải quyết triệt để thì Việt Nam rơi vào cảnh tăm tối trong tương lai là một điều tất yếu……
Ngày nay cái chuyện thấy quân nhân chửi nhân dân bằng những lời lẽ vô cùng tục tĩu là cái chuyện như cơm bữa. Không chỉ riêng quân nhân mà toàn thể lực lượng vũ trang đều như thế; xem việc chửi ấy như một điều hiển nhiên, thậm chí còn xem đó như việc mỗi ngày phải ăn cơm (không chửi không chịu nổi). Đến khi cần nhân dân thì lấy đâu ra sự ủng hộ của nhân dân?

Mà cái việc chửi bới ấy từ đâu mà ra? Ấy là bởi rất hiếm người hiểu được sức mạnh của chiến tranh nhân dân. Dù cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói miết về chiến tranh nhân dân, thì từ quân nhân cho đến người dân lại càng không hiểu thế nào là sức mạnh của chiến tranh nhân dân? Sao lại phi lý đến mức như thế?
Tất nhiên nếu như đấy chỉ là một bộ phận thì cũng không có gì đáng để nói. Nhưng đó không chỉ là một bộ phận, mà hiện nay đã phát triển đến mức gần như là một lẽ hiển nhiên, nghiêm trọng đến mức rất nhiều quân nhân bị người dân nói đụng đến chút là liền mở mồm văng tục, thậm chí lôi cả Cha Mẹ, họ hàng tổ tông người dân ra chửi; còn đâu nữa hình ảnh bộ đội cụ Hồ?
Chính vì không hiểu sức mạnh của nhân dân mới có những hiện trạng như thế. Bởi nếu hiểu thì chả quân nhân nào lại có những hành vi mà nó quá ngu xuẩn như thế”.
------- hết trích-----

Từ đoạn viết trên của hắn, ta có thể nhận thấy, hắn mạnh miệng tuyên bố chính Đại tướng Võ Nguyên Giáp không hiểu gì về chiến tranh nhất dân, dẫn đến quân nhân của Quân đội “chửi nhân dân bằng những lời lẽ vô cùng tục tĩu là cái chuyện như cơm bữa. Không chỉ riêng quân nhân mà toàn thể lực lượng vũ trang đều như thế”. Đây là một giọng điệu láo xược, chụp mũ, xuyên tạc một cách trắng trợn đến danh dự của quân nhân và cả Quân đội nhân dân Việt Nam.

Có người nói hắn đang là quân nhân, có người nói hắn là một doanh nhân, nhưng có một điều chắc chắn là hắn được đào tạo ở nước ngoài về, trong trang FB của hắn có nhiều người là cựu chiến binh cũng từng học tập, công tác ở Nga, biết tiếng Nga đã cổ vũ, động viên, khích lệ hành vi của hắn. Nhưng dù hắn lài ai, bất kể con cháu ai, làm gì thì đều phải bị lên án, truy tìm và xử lý. Đây là một đối tượng nguy hiểm, dùng cái gọi là “sự thật lịch sử”, “trả lại sự thật, công bằng cho cố Tổng bí thư Lê Duẩn” làm thủ đoạn xuyên tạc trắng trợn, công kích vào các nhân vật lịch sử khác của dân tộc, của Quân đội, nhất là đối với Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đặc biệt, hắn đã cố tình lấy những hình ảnh đơn lẻ, cá biệt để bôi đen hình ảnh, danh dự của quân nhân quân đội và của cả LLVT nhân dân Việt Nam. Nguy hiểm hơn, hắn cho rằng “quân dân chửi nhân dân như cơm bữa. Không chỉ riêng quân nhân mà toàn thể lực lượng vũ trang đều như thế” là do “quân nhân không hiểu sức manh của nhân dân”. Đây là thủ đoạn nham hiểm của các thế lực thù địch hòng bôi nhọ danh dự của quân đội, chia sẽ quân đội với Nhân dân đang ẩn chứa trong một cán nhân mang tên nick fb Thái Mai.

Càng đến gần những ngày thành lập Quân đội càng có nhiều luận điệu xuyên tạc, bôi nhọ, hạ thấp uy tín của Quân đội, đó là điều bình thường vì trong suốt mấy chục năm qua, chưa có một ngày nào các thế lực ngưng nghỉ việc chống phá Quân đội ta. Nhưng với tên Thái Mai này thì lại nguy hiểm hơn ở một góc độ khác, hắn mượn danh của việc bảo vệ sự thật lịch sử mà quần chúng nhân dân đang đấu tranh với phong trào “vinh danh, trả lại tên cho VNCH” trong suốt thời gian qua để che đậy mục đích, thủ đoạn của hắn, vì vậy hắn đã lôi kéo được xung quanh hắn một bộ phận không nhỏ cán bộ, trí thức, cựu chiến binh ủng hộ hắn, cổ suy cho hắn, tung  hứng với hắn.

Qua hoạt những nội dung được nick Thái Mai đăng tải cho chúng ta cảm nhận được một thủ đoạn hết sức tinh vi nhưng trắng trợn, xem thường dư luận, mục tiêu và mục đích hướng đến không chỉ là hạ bệ thần tượng, lật đổ tượng đài, mà chúng còn xuyên tạc, kích động gây mâu thuẫn, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc (miền Nam và miền Bắc), chia rẽ mối quan hệ máu thịt giữa nhân dân với Quân đội, gây mâu thuẫn giữa Quân đội với Công an, hòng tạo ra nghi ngờ dẫn đến mất niềm tin của Nhân dân đối với Đảng, đối với Quân đội.

Đối với những tên xảo quyệt và nhóm thế lực đứng sau Thái Mai thì không thể một vài bài viết phản biện trên KGM có thể vạch trần bản chất và đánh sập ý chí của chúng được, mà đòi hỏi sự đoàn kết, bình tĩnh nhận diện và đấu tranh của nhiều người, đặc biệt cần có sự vào cuộc xử lý của các cơ quan chức năng.

#Lê Thanh Minh



Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018

XUYÊN TẠC LÃNH TỤ NÀY ĐỂ NÂNG TẦM LÃNH TỤ KHÁC TRÒ HÈN, BỈ ỔI VÀ BẤT NHÂN


GỬI BẠN TRẺ CÓ TÊN NICK FACEBOOK THÁI MAI

Lê Thanh Minh

Tôi chưa khẳng định Thái Mai cậu có phải phản động nằm vùng hay không nên tôi mới có lời gửi đến cậu.

Như tôi được biết, Thái Mai cậu là một người trẻ, không biết có tài năng thật hay không nhưng được ăn học khá bài bản, được tiếp thu văn hóa tây khá dày, là một doanh nhân trẻ có triển vọng, và có thể có chút tiền để khẳng định mình. Qua fb của cậu, nhiều người nhận ra cậu có cái tôi khá lớn, có sự tự cao, tự đại và ngông cuồng, cậu cũng thể hiện có tư duy và năng khiếu ngôn ngữ, đặc biệt trong lĩnh vực lịch sử mà cậu đang lao vào như con thiêu thân, lớp ngôn ngữ và tư duy thể hiện của cậu đã lôi kéo được khá nhiều người tham gia vào, ủng hộ cậu. Tôi có lời tựa với cậu thế này (lời tựa thôi nhé, còn nếu cậu muốn thì ta sẽ tranh luận sòng phẳng):

1. Cái tôi của cậu, sự ngông cuồng của cậu, tính tự phụ của cậu sẽ có ích cho cậu khi nó được thể hiện đúng lĩnh vực, đúng giới hạn, đúng đối tượng. Nhưng thực tế nó đã bị đặt sai chỗ, bị cậu lợi dụng một cách quá đáng và đang dần phản bội lại cậu. Tôi nhớ là tôi đã từng phản biện với cậu một vài lần, và tâm sự với bạn của cậu về cậu, rằng, sẽ đến lúc cậu phải trả giá, ít nhất sẽ có những sự việc sẽ tạo ra cú sốc tâm lý cho cậu thì cậu mới chịu thay đổi. Và theo tôi cảm nhận, điều đã đã và đang đến.

2. Vấn đề cậu lao vào lâu nay, tôi biết, có phải chăng cậu thấy thần tượng của mình có cái gì đó giống mình về tính cách và tài năng hoặc cậu thấy tính cách và tài năng của cậu có gì đó giống thần tượng nên cậu chỉ chăm chăm lao vào viết bài, tìm công lý và sự thật cho thần tượng của cậu. Nhưng cậu đã sai rồi. Phương pháp khơi lại, khoét sâu mâu thuẫn giữa hai nhân vật lớn của đất nước là bác Lê Duẩn và bác Võ Nguyên Giáp để phục vụ mục đích đòi lại công bằng lịch sử cho bác Lê Duẫn không phải là cách làm thông minh, biện pháp khoa học. Trái lại đó là một sự ngu xuẩn. Vì các thế lực thù địch, nhiều phần tử phản động, chống đối cũng đã và đang sử dụng biện pháp này.

3. Tôi đã từng tranh luận với cậu hoặc với nhiều người khác, tôi đã nói: Phàm làm việc gì, đặc biệt là tham gia đấu tranh trên không gian mạng này, phải lấy lợi ích của đất nước làm đầu, nghĩ gì, nói gì, viết gì cũng phải hướng đến sự ổn định và phát triển của đất nước. Nhưng ở cậu không có được cái này, thậm chí bất chấp điều đó. Cậu vì ham muốn riêng mà sa vào hạ thấp uy tín, có phần xuyên tạc sự nghiệp của bác Võ Nguyên Giáp. Đây cũng là phương pháp hoạt động của các thế lực thù địch muốn đạt đến mục tiêu phá vỡ sự ổn định của đất nước từ vấn đề của lịch sử. Hôm nay tôi không tranh luận với cậu về vấn đề này, mà tôi muốn nói với cậu rằng: Lịch sử là công bằng, thời gian sẽ trả lại công bằng cho từng nhân vật lịch sử, công bằng nhé, công lao hay khuyết điểm đều được thông tỏ. Và trong thực tế đang có nhiều người cũng đang đòi lại công bằng cho họ, nhưng vì sự ổn định của đất nước nên họ đang chấp nhận sự khách quan tương đối và chính họ hiểu sự công bằng cũng tương đối thôi. Và tôi tin, lịch sử cũng sẽ trả lại sự công bằng cho họ đấy. Là người thông minh, chắc chắn cậu hiểu ý của tôi muốn nói gì.

4. Những vấn đề cậu viết trên trang fb cá nhân về bác Duẩn và bác Giáp, hoặc là cậu cóp nhặt từ tài liệu nước ngoài, hoặc của một số trang chống đối tinh vi, và cậu cũng chưa một lần cho người khác biết nguồn gốc tài liệu đó ở đâu? Ai lưu trữ? Vậy thử hỏi cậu khách quan, thật thà ở cái lổ nẻ nào vậy?

5. Có một điều nực cười lại hiển hiện một cách rất tự nhiên trong một con người tự cao, tự đại, tự cho là mình thông minh, cho là mình yêu nước như cậu, đó là trong khi các thế lực thù địch, phản động đang ngày càng ra rả chửi bới, xuyên tạc, xúc phạm, nhằm hạ thấp uy tín của bác Lê Duẩn (chúng dám to mồm vì chúng nghĩ người dân Việt Nam không phản biện lại được vì sử sách chưa đề cập nhiều, thông tin về bác Lê Duẩn không sâu, không nhiều), trong khi đó, trên fb của Thái Mai cậu lại không có một bài viết nào phản biện lại các nội dung của bọn phản động xuyên tạc đê bảo vệ bác Duẩn, nhưng cậu lại đang làm cái việc ngu xuẩn như cậu đang làm, cậu gọi những người khác tư tưởng, quan điểm với bác Duẩn về một vấn đề nào đó là bè lũ thì địch của cố TBT Lê Duẩn, kể cũng lạ?!!! Phải chăng những thông tin, kiến thức của cậu về bác Duẩn là của bọn vịt, không đủ thuyết phục đấu lại bọn phản động kia? Hay cậu thấy bọn phản động nói đúng như cậu nghĩ?

P/s: Đây chỉ mới là lời tựa thôi, Thái Mai thích thì cứ vào phản biện thoải mái nhé. CHỜ!















Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

CHIẾN TRANH BẢO VỆ BIÊN GIỚI TÂY NAM CỦA TỔ QUỐC VÀ LÀM NGHĨA VỤ QUỐC TẾ Ở CAMPUCHIA - ÁNH SÁNH CỦA CHÍNH NGHĨA KHÔNG BAO GIỜ TẮT



Lê Thanh Minh
Đất nước ta, quân đội ta đã trải qua những chặng đường đầy gian khổ, ác liệt nhưng vô cùng vinh quang với những chiến công hiển hách trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, chiến tranh bảo vệ Tổ quốc cũng như làm nghĩa vụ quốc tế cao cả ở các nước bạn Lào và Campuchia. Thời gian cứ trôi đi nhưng những ký ức, kỉ niệm và niềm tự hào về những chặng đường đấu tranh ác liệt và những chiến công vẻ vang ấy sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm trí của mỗi con người đã từng trải qua trong những giai đoạn lịch sử ấy của dân tộc, của quân đội. Thế hệ hôm nay nhìn lại chặng đường lịch sử ấy với bao niềm kiêu hãnh, tự hào.
Sau ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, trong lúc Đảng, Nhà nước và nhân dân ta đang tập trung mọi nguồn lực khôi phục kinh tế, ổn định xã hội, hàn gắn viết thương chiến tranh thì tập đoàn phản động Pôl Pốt Ieng-xa-ry đã bị các thế lực phản động giật dây, tiến hành chiến tranh xâm lược nước ta trên toàn tuyến biên giới Tây Nam và đẩy mạnh hoạt động diệt chủng tại Camphuchia.
Lịch sử còn nóng hổi trên những trang sách, trong những thước phim, ai xem qua cũng đều bàng hoàng, xúc động, đau xót và phẫn nộ đến tột cùng khi nhân dân Campuchia đã bị bọn Pôl Pốt Ieng-xa-ry gây ra một tội ác diệt chủng chưa từng có trong lịch sử loài người, ngoài sức tưởng tượng của con người. Đất nước CampuChia lúc đó là một “cánh đồng chết”, không còn thành phố, trường học, chợ búa, tiền tệ, nhà chùa, trường học bị biến thành nhà tù, trại giam, xác chết, xương trắng chất chồng, đầy rẫy những con người nô lệ, đói khát, chỉ biết cúi đầu câm lặng để bị bọn Pôl Pốt Ieng-xa-ry đưa đi hành quyết bằng những hình thức man rợ của thời Trung cổ. Trên tuyến biên giới Tây Nam của Tổ quốc Việt Nam, Bọn Pôl Pốt được quan thầy giật dây, kích động, với âm mưu phi nhân tính, thủ đoạn tàn độc Chỉ cần mỗi ngày diệt vài chục, mỗi tháng diệt vài ngàn, mỗi năm diệt vài ba vạn thì có thể đánh 10, 15, đến 20 năm. Thực hiện 1 diệt 30, hy sinh 2 triệu người Campuchia để tiêu diệt 60 triệu người Việt Nam, chúng đã thi hành một chiến lược phản động, liên tục gây hấn, tiến công trên toàn tuyến biên giới, gây nên những vụ thảm sát kinh hoàng, dã man ở Thổ Chu, Phú Quốc, Tân Biên, Bến Cầu, Ba Chúc,…. giết hại hơn 30.000 người dân Việt Nam trên tuyến biên giới, để lại nhiều đau thương cho nhân dân Việt Nam.


Trước tình thế cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, ta muốn hòa bình, và ta phải hành động để giữ lấy hòa bình, cả dân tộc Việt Nam phải bước vào cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế, cứu đất nước Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng theo yêu cầu của Mặt trận Đoàn kết dân tộc cứu nước Campuchia. Bằng tinh thần dũng cảm, kiên quyết và tiến công, các đơn vị Quân đội đã cùng Nhân dân các tỉnh Tây Nam bộ, Tây Nguyên đánh tan quân xâm lược tập đoàn phản động Pôl Pốt Ieng-xa-ry trên tuyến biên giới Tây Nam của Tổ quốc. Tiếp đến, thể theo lời kêu gọi của Mặt trận Đoàn kết Dân tộc Cứu nước Campuchia Hãy cứu giúp chúng tôi, không phải chỉ cứu giúp mấy vạn người tị nạn, mà phải cứu giúp cả một dân tộc, trong hơn 10 năm, từ tháng 01 năm 1979 đến tháng 9 năm 1989, hơn 25 vạn cán bộ, chiến sỹ các đơn vị Quân tình nguyện Việt Nam đã sát cánh cùng lực lượng cách mạng và nhân dân Campuchia chiến đấu, đập tan tập đoàn Pôl Pốt, giải phóng dân tộc, bảo vệ thành quả cách mạng, tham gia khắc phục hậu quả chiến tranh, xây dựng đất nước Campuchia, mở ra kỷ nguyên hồi sinh và phát triển cho đất nước Chùa Tháp.
Trong 10 năm chiến đấu, công tác trên đất bạn Campuchia, cán bộ, chiến sỹ quân tình nguyện và các chuyên gia Việt Nam đã luôn nêu cao tinh thần yêu nước chân chính, tinh thần quốc tế trong sáng, không ngại khó khăn, gian khổ, ác liệt, hi sinh, chung lưng đấu cật, chia ngọt sẻ bùi, đoàn kết, sát cánh cùng các đơn vị bạn, với nhân dân, lực lượng cách mạng Campuchia, chiến đấu và chiến thắng, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc tế vô sản cao cả, sáng ngời chính nghĩa, góp công cùng Quân tình nguyện Việt Nam giúp lực lượng vũ trang và nhân dân nước bạn xoá bỏ một chế độ tàn ác, man rợ, giải thoát người dân Campuchia ra khỏi hoạ diệt chủng, khép lại một giai đoạn đau thương để hồi sinh đất nước, mở ra một kỷ nguyên mới, độc lập, hoà bình, tự do và phát triển cho Campuchia.
Những chiến công của quân và dân ta trong chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc, của Quân Tình nguyện Việt Nam trong làm nghĩa vụ quốc tế ở Campuchia mãi mãi đi vào lịch sử đấu tranh chống giặc ngoại xâm, chiến tranh bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế của dân tộc Việt Nam và lịch sử của nhân loại yêu chuộng hòa bình. Nhân dân Việt Nam và Campuchia luôn ghi nhớ và tự hào về Quân tình nguyện Việt Nam, về những cán bộ, chiến sĩ đã dũng cảm chiến đấu kiên cường, mưu trí, dũng cảm, hy sinh quên mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội, vì hạnh phúc của nhân dân, vì nghĩa vụ quốc tế cao cả, trong sáng.
Thế hệ chúng ta sinh ra và lớn lên khi đất nước đã hòa bình. Tuy không được chứng kiến những năm tháng chiến tranh khói lửa, những tháng ngày đau khổ, mất mát đến cùng cực của nhân dân Campuchia. Nhưng qua học tập, qua tìm hiểu, chúng ta vô cùng căm phẫn với những tội ác diệt chủng man rợ mà tập đoàn phản động Pôl Pốt Ieng-xa-ry gây ra cho nhân dân đất nước Campuchia anh em và những tội ác mà chúng đã gây ra cho nhân dân Việt Nam trên tuyến biên giới Tây Nam của Tổ quốc. Chúng ta cũng rất đỗi tự hào về truyền thống bách chiến, bách thắng của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Khâm phục những chiến sĩ Quân tình nguyện Việt Nam và những chiến sĩ trong LLVT cách mạng Campuchia, đã phát huy tinh thần yêu nước chân chính, tinh thần quốc tế trong sáng, chung lưng đấu cật, đồng cam cộng khổ, chia ngọt, sẻ bùi, sát cánh cùng nhau, kiên cường chiến đấu, anh dũng hi sinh để làm nên chiến thắng ngày 07/1/1979 lịch sử, giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng, cũng như bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc. Chiến thắng đó đã làm sáng tỏ thiện chí và việc làm chính nghĩa của Đảng, Nhà nước, nhân dân và Quân đội Nhân dân Việt Nam, góp phần vun đắp tình hữu nghị, truyền thống bền vững giữa hai nước, vì độc lập dân tộc, tự do và tiến bộ xã hội, vì lợi ích của mỗi quốc gia, dân tộc.
Đã 40 năm trôi qua, một chặng đường dài, đủ cho chúng ta hôm nay nhìn lại giai đoạn lịch sử bi hùng, những chiến công được xây đắp bằng máu, tính mạng của hàng triệu con người, của hàng nghìn người chiến sỹ, rút ra bài học xương máu cho thế hệ của mình và tương lai. Dù bất luận trong hoàn cảnh nào, lịch sử vẫn là lịch sử, tính chính nghĩa của cuộc chiến sẽ không bao giờ thay đổi và không cho phép bất kỳ ai, thế lực nào xuyên tạc, thay đổi bản chất của cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế trong sáng, cao cả của Nhân dân và Quân đội Nhân dân Việt Nam. Những kẻ nào đang rắc tâm và có hành động bôi nhọ, xuyên tạc tính chất của cuộc chiến tranh ấy là đồng lõa với tội ác, là bất nhân tính và phi nghĩa, sẽ trở thành kẻ thù của nhân dân yêu chuộng hòa bình!